Đô Thị Hóa và Tăng Trưởng – Michael Spence | Robert M. Buckley, 280 Trang


 

qqỦy ban về Tăng trưởng và Phát triển được thành lập tháng Tư năm 2006 để ứng phó với hai vấn đề nổi cộm lúc đó: chúng ta chưa đề cập đầy đủ đến quá trình tăng trưởng và nếu có, thì lại phát biểu quá tự tin. Thông thường, người ta hay bỏ sót quá trình tăng trưởng khi nghĩ về việc làm thế nào để đối phó với những vấn đề cấp thiết nhất trên thế giới, như nghèo đói, mù chữ, bất bình đẳng về thu nhập, thất nghiệp và ô nhiễm môi trường. Đồng thời, hiểu biết của chúng ta về tăng trưởng kinh tế lại ít hơn là ta tưởng – mặc dù vẫn thường xuyên tham mưu cho các quốc gia đang phát triển một cách đầy tự tin. Do đó, sứ mệnh của Ủy ban là “rà soát hiện trạng kiến thức về mặt lý thuyết và thực tiễn về tăng trưởng kinh tế nhằm rút ra những bài học chính sách cho các thế hệ hoạch định chính sách hôm nay và mai sau.”
Để giúp đánh giá thực trạng kiến thức, Ủy ban đã mời các học giả và các nhà hoạch định chính sách hàng đầu trên khắp thế giới tham dự 12 cuộc hội thảo, được tổ chức trong hai năm 2007 và 2008 tại Oa-sinh-tơn, D.C., Niu-Oóc, và New Haven, cũng như tài trợ cho một loạt nghiên cứu chuyên đề. Các nghiên cứu chuyên đề này đã xem xét các lĩnh vực như chính sách tiền tệ và tài khóa, biến đổi khí hậu, bất bình đẳng, tăng trưởng và đô thị hóa – là chủ đề của ấn phẩm này. Ngoài ra, 25 nghiên cứu điển hình đã được thực hiện nhằm tìm hiểu các động lực tăng trưởng ở một số quốc gia cụ thể. Mỗi bài trình bày đều nhận được những ý kiến đóng góp của các thành viên trong Ủy ban và đại biểu tham dự hội thảo đến từ các khu vực hoạch định chính sách, nghiên cứu lý thuyết và hoạt động thực tiễn.
Các cuộc hội thảo này diễn ra với nhiều vấn đề thảo luận chuyên sâu và sôi nổi, kéo dài tới ba ngày. Điều dễ nhận thấy là các chuyên gia không phải lúc nào cũng nhất trí với nhau, kể cả đối với những vấn đề trọng tâm liên quan đến tăng trưởng. Ủy ban không có ý định che đậy hay bưng bít những điểm còn chưa được làm rõ và những quan điểm khác nhau đó. Ủy ban không muốn làm ra vẻ tự tin vào những kết luận của mình, vượt quá giới hạn của những điều đã được thực tế chứng minh. Các nhà nghiên cứu không phải lúc nào cũng biết rõ “mô hình” đúng đắn giải thích cho thế giới mà họ quan sát được; và ngay cả khi họ biết những nhân tố có vai trò quyết định, họ cũng không phải lúc nào cũng đo lường được chúng một cách thuyết phục.
Trong khi các nhà nghiên cứu tiếp tục nâng cao tầm hiểu biết của chúng ta về thế giới, thì các nhà hoạch định chính sách lại không thể chờ đợi các học giả thỏa mãn mọi điều mà họ còn hoài nghi hay giải quyết những ý kiến còn bất đồng. Quyết định được đưa ra khi chỉ mới hiểu một phần về thế giới. Hậu quả là phần lớn các quyết định chính sách, dù được chuẩn bị kỹ đến đâu, cũng đều mang tính thử nghiệm, qua đó thu được những thông tin bổ ích về sự vận hành của thế giới, kể cả khi những thử nghiệm này không đem lại kết quả như các nhà hoạch định chính sách mong đợi. Đây là thực tế cần thừa nhận, dù chỉ là để các nhà hoạch định chính sách nhanh chóng nhận ra những thất bại và rút ra bài học từ những sai lầm

Read more: http://www.thuvienso.info/index.php/component/thuvientructuyen/chitiet/xem/19327/do-thi-hoa-va-tang-truong-michael-spence-robert-m-buckley-280-trang#ixzz1witMsaul

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s