Văn Học Việt Nam: Cô Bé Nói Dối – Hạ Thu, 136 Trang


 

http://www.thuvienso.info Trong cuộc đời , ngoài cái tật thích nói láo ra , Đinh Đang còn mang thêm một cố tật không ai ưa nữa , đó là cái tật thích làm người khác đứng tim , sợ điếng hồn .
Không hiểu sao cô thích nhìn mặt người ta , đang bình thường bỗng chảy xệ ra , rồi từ hồng chuyển dần sang xanh xám đến thế . Thật không thích thú gì bằng , đúng giữa lúc người bị hại không còn gì hy vọng , cô lại bật cười lên khanh khách . Đùa thôi mà , có gì đâu ! Cô vẫn thường nhún vai thanh minh cho việc mình làm .

Nhưng lần này , Đinh Đang biết cô không đùa. Cả ba của cô , tỷ phú Kim Hưng cũng biết vậy . Nên đã năm phút qua rồi , gương mặt ông vẫn không đổi sắc , không lấy lại được vẻ bình thường , dù giữa thương trường ông vẫn nổi danh là người điếm tĩnh.
Hai bàn tay ngọ nguậy , hai bàn chân cũng bắt đầu ngọ ngoạy trên ghế salon. Đinh Đang bập bập môi mút cây kẹo ớt . Đôi mắt cô mở to nhìn ông sốt ruột . Chỉ là một cái gật đầu thôi , sao ông đắn đo lâu vậy ?
– Không được – Cuối cùng , ông Hưng đành phải đứng lên ra tối hậu thư . Dù biết rằng tối hậu thư kia có làm con phật dạ .
– Không được ! – Cây kẹo rời khỏi miệng rơi xuống nền nhà . Đôi mắt đang mở to cụp xuống nhanh. Hai bàn chân dậm thình thịch trên mặt đất – Sao lại không được chứ ?
– Vì ba thương con , cục cưng à ! – Bước lại gần , một tay đặt lên tóc con vuốt nhẹ , ông Hưng hy vọng chuyển lay được lòng Đinh Đang bằng tình phụ tử thiêng liêng .
– Không cần ba thương con kiểu đó – Gạt mạnh tay ông ra khỏi vai mình , Đinh Đang đùng đùng bước đến cửa sổ . Gương mặt bầu phụng phịu , phình to .
Từ lúc Đinh Đang còn nhỏ đến giờ , chưa lần nào ông làm trái ý con . Nên lần này… quyết liệt làm con buồn ông nghe lòng ray rứt quá . Nhưng biết làm sao . Ông không thể nào cho nó ra riêng tự lập một mình .
Với tuổi đời chưa tròn mười tám , với những tháng ngày được bảo bọc nâng niu trong vòng tay người cha già hiếm muộn , Đinh Đang là một cành hoa quý bằng pha lê mỏng . Làm sao nó đối đầu cùng sương tuyết nắng gió đời thường chứ ?
Song , bất chấp lời cha giải bày hơn thiệt . Giờ đây , lòng Đinh Đang cháy bỏng một ước mơ được tung cánh làm con chim tự do bay lượn giữa bầu trời thênh thang lớn rộng . Ôi , bao đêm , rồi bao ngày ấp ủ , Đinh Đang chỉ mong được đến ngày này .
Ngày sinh nhật tròn mười tám tuổi , ba hứa sẽ tặng cô món quà mà cô yêu thích nhất . Đinh Đang hy vọng ,hoài mong , ấp ủ , tưởng tượng biết bao nhiêu. Vậy mà… ông lại nỡ phũ phàng hét to vào mặt cô hai từ : Không được .
Ông coi thường cô quá ! Nước mắt tủi thân lại lăn dài , Đinh Đang khóc ngon lành. Tự nhiên cô nhớ mẹ , dù mẹ chỉ là chiếc bóng mờ trong tâm khảm của cô . Cô ước gì mẹ không bị bệnh chết đi . Bởi chẳng biết sao cô lại tin rằng : Bà sẽ đồng tình , khuyến khích cô ra đời tự lập.
Khóc một hồi thấy ông Hưng vẫn đứng yên chẳng có động tinh gì , Đinh Đang không khóc nữa . Ngu sao khóc cho mắt sưng vù chớ? Cách này không được phải tìm cách khác phản công .
Chẳng cần phải nghĩ lâu , từ nhỏ Đinh Đang nổi danh lém lỉnh và mưu mẹo . Trèo qua cửa sổ , tay nắm lấy cái màn cửa , cô hét to :

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s